Tiếng gọi “Sơ ơi”
Trong mỗi ánh mắt, nụ cười và câu chuyện của các em, tôi nhận ra rằng tình yêu thương không phải là một khái niệm xa vời, mà là những hành động nhỏ bé, những cử chỉ ân cần trong đời thường.
Khi tôi đứng giữa lớp học, với những đôi mắt ngây thơ, trong sáng của các em, tôi cảm nhận rõ ràng được một điều: tiếng gọi “Sơ ơi” của các em không chỉ là âm thanh bình thường. Đó là một lời kêu gọi, một lời mời gọi đầy tin yêu và hy vọng, một sự gắn kết mà tôi không thể diễn tả hết bằng lời. Mỗi lần nghe tiếng gọi ấy, trái tim tôi thắt lại, nhưng cũng đồng thời cảm nhận được niềm hạnh phúc vô bờ.

Công việc của một nữ tu dạy mầm non là một hành trình đầy thử thách, nhưng cũng thật trọn vẹn. Tôi không chỉ là người dạy các em học chữ, học số, mà quan trọng hơn, tôi còn là người bạn, người chị, người mẹ trong cuộc đời của các em. Những giờ phút vui đùa, những câu chuyện đơn giản nhưng lại rất thật, là những giây phút quý giá mà tôi luôn trân trọng. Đặc biệt là mỗi khi các em gọi tôi “Sơ ơi”, tôi lại cảm nhận được sự gần gũi và tình cảm thân thương mà các em dành cho mình.
Tiếng gọi ấy không chỉ là tiếng gọi của một đứa trẻ đơn thuần, mà là tiếng gọi của những tâm hồn nhỏ bé đang tìm kiếm sự che chở, sự chăm sóc và yêu thương. Các em tìm đến tôi không chỉ vì tôi là giáo viên, mà còn vì tôi mang trong mình một sứ mệnh thiêng liêng – sứ mệnh yêu thương và phục vụ. Và tôi cũng hiểu rằng, qua mỗi lời gọi ấy, các em đang dạy tôi về sự khiêm tốn, sự kiên nhẫn và lòng bao dung.
Cảm nhận này càng sâu sắc hơn khi tôi nghĩ về sứ mệnh của mình trong vai trò là một nữ tu. Là một tu sĩ, tôi đã được huấn luyện để sống trong sự khiết tịnh, giản dị, để phục vụ mọi người, đặc biệt là những người cần được yêu thương nhất. Và khi đứng trước các em nhỏ, tôi nhận ra rằng, công việc dạy mầm non của tôi không chỉ là một nghề, mà là một cách để tôi thực thi lời khấn của mình.
Mỗi ngày đến lớp, tôi đều cảm nhận được rằng: Được các em gọi “Sơ ơi” là một món quà vô giá mà tôi được nhận. Đó là lời nhắc nhở tôi về sứ mệnh của mình – một nữ tu, một người giáo viên, và một người mẹ trong cuộc đời của những đứa trẻ. Lời gọi ấy khiến tôi không bao giờ cảm thấy cô đơn, bởi tôi biết mình không chỉ đang dạy dỗ, mà còn đang học hỏi, đang được thánh hóa trong mỗi hành động, mỗi lời nói.
Tôi cũng nhận ra rằng, trong sự đơn sơ của công việc này, tôi tìm thấy sự bình an, sự thánh thiện và niềm vui thực sự. Dù là những công việc nhỏ nhặt như giúp các em mặc áo, hay chỉ là nghe một câu chuyện ngây thơ của một em nhỏ, tôi đều cảm nhận được tình yêu thương của Chúa qua từng giây phút ấy.
Có những lúc, tôi cảm thấy mệt mỏi, nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi “Sơ ơi” vang lên từ những đôi môi non nớt, tất cả sự mệt nhọc ấy tan biến, và trái tim tôi lại đầy tràn sự ấm áp, sự kiên trì. Tôi biết rằng, trong hành trình này, tôi không đi một mình. Chúa luôn ở bên tôi, và tiếng gọi “Sơ ơi” là dấu hiệu của sự hiện diện ấy.
Trong mỗi ánh mắt, nụ cười và câu chuyện của các em, tôi nhận ra rằng tình yêu thương không phải là một khái niệm xa vời, mà là những hành động nhỏ bé, những cử chỉ ân cần trong đời thường. Công việc của tôi là mang tình yêu ấy đến cho các em, giúp các em lớn lên trong tình thương và sự chăm sóc của một người mẹ, người chị, và hơn hết, là trong tình yêu vô bờ bến của Chúa.
Tôi sẽ tiếp tục hành trình này, với tất cả tấm lòng của một nữ tu, một giáo viên, để phục vụ và giúp đỡ những tâm hồn nhỏ bé ấy, để qua đó, tôi cũng tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình.
M. Ter. Phan Sa (Khấn tạm), FMI