Phía trước con đường

Nếu tôi không bước, tôi chỉ nhìn thấy một phần rất nhỏ của cuộc sống. Nhưng nếu tôi can đảm tiến về phía trước, từng trải nghiệm mới sẽ mở ra.


Chiếc xe khách chầm chậm lăn bánh rời bến khi trời còn lờ mờ sáng. Tôi ngồi bên cửa sổ, tựa nhẹ đầu vào thành ghế, lặng nhìn con đường trải dài đang mở ra phía trước. Con đường như một dải lụa xám kéo thẳng đến tận chân trời, rồi khuất dần sau những khúc cua. Hai bên đường, cảnh vật thay đổi liên tục: khi là những dãy nhà chen chúc nơi phố thị, lúc lại mở ra cánh đồng rộng mênh mông, rồi bất chợt là triền đồi lặng lẽ trong sương. Khoảnh khắc chuyển động ấy khiến tôi nhận ra hành trình không bao giờ đứng yên. Nhìn con đường ấy, tôi chợt nghĩ đến cuộc đời mình.

Cuộc sống cũng như con đường dài kia, không bao giờ chỉ có một khung cảnh. Có những ngày bình yên như cánh đồng lúa xanh, nơi tôi cảm thấy lòng mình thư thái, bình an, chỉ cần sống chậm và tận hưởng. Có những đoạn gập ghềnh như ổ gà, khiến tôi mỏi mệt và buồn chán. Những đoạn đường nối tiếp nhau, không điểm dừng, với nhiều ngã rẽ, giống như những lúc tôi gặp khó khăn. Tôi chỉ muốn ở yên trong vùng an toàn của mình. Con đường dài hun hút ấy khiến tôi tự hỏi: mình sẽ đi về đâu? Bao giờ mới tới nơi? Liệu phía trước có ánh sáng hay chỉ thêm những thử thách? Dừng lại có vẻ dễ hơn bước tiếp. Nhưng rồi, khi ngồi lặng yên nhìn con đường vẫn miệt mài trải dài trước mắt, tôi nhận ra một điều rất đơn giản: dù tôi có bước hay không, con đường vẫn ở đó. Nó không biến mất chỉ vì tôi do dự. Nếu tôi dừng lại, tôi chỉ thấy một khoảng nhỏ hẹp trước mặt. Còn nếu tôi bước tiếp, từng bước chân sẽ mở ra một chân trời mới. Phía trước không phải là bức tường chặn lối, mà là bầu trời rộng lớn chờ tôi khám phá.

Chính trong sự giới hạn ấy, tôi cảm nghiệm được ý nghĩa của đức tin. Đức tin không cho tôi thấy toàn bộ con đường, nhưng giúp tôi tin rằng mình không bước đi một mình. Tôi tin rằng Thiên Chúa hiện diện trong hành trình ấy, dù tôi không nhìn thấy Ngài cách cụ thể. Như con đường âm thầm nâng đỡ bánh xe, Thiên Chúa cũng âm thầm nâng đỡ từng bước chân tôi.

Tôi nhận ra rằng điều quan trọng không phải là biết hết tương lai, mà là dám bước đi với niềm tin. Nếu tôi không bước, tôi chỉ nhìn thấy một phần rất nhỏ của cuộc sống. Nhưng nếu tôi can đảm tiến về phía trước, từng trải nghiệm mới sẽ mở ra. Mỗi đoạn đường, dù bằng phẳng hay gập ghềnh, đều có ý nghĩa riêng. Và ngay cả những khúc cua làm tôi chao đảo cũng là một phần của hành trình giúp tôi trưởng thành hơn.

Nhìn lại những do dự và sợ hãi của mình, tôi chợt hiểu rằng điều khiến tôi chùn bước không hẳn là con đường phía trước, mà là những ranh giới tôi tự vạch ra cho chính mình. Tôi quen với sự an toàn, quen với những điều đã biết, nên bất cứ điều gì vượt khỏi tầm kiểm soát đều trở thành nỗi lo. Nhưng nếu cứ khép mình trong giới hạn ấy, tôi sẽ chỉ quanh quẩn trong một khoảng không quen thuộc mà không bao giờ chạm đến những chân trời rộng hơn. Có lẽ điều tôi cần vượt qua trước tiên không phải là quãng đường dài ngoài kia, mà là sự co cụm trong chính tâm hồn mình.

“Ra khỏi tôi” có lẽ là điều tôi cần nhất lúc này. Ra khỏi sự an toàn quen thuộc, ra khỏi nỗi sợ vô hình đang giữ chân mình. Khi tôi dám bước ra, tôi thấy phía trước không còn là khoảng trống đáng sợ, nhưng là bầu trời rộng mở cho tôi sống, học hỏi và tin tưởng. Cuộc sống không phải là một bến đỗ cố định. Nó là hành trình. Và hành trình chỉ có ý nghĩa khi ta chấp nhận chuyển động. Giống như chiếc xe vẫn đang lăn bánh dưới bầu trời rộng mở, tôi nhìn nhận rằng phía trước con đường không phải là dấu chấm hết, mà là lời mời gọi.

Chiếc xe vẫn tiếp tục chạy. Cảnh vật vẫn thay đổi. Con đường vẫn dài. Và tôi, trong khoảnh khắc ấy, chọn bước tiếp – dù chưa biết rõ phía trước là gì, nhưng tin rằng mỗi bước đi sẽ giúp tôi nhìn thấy nhiều hơn, sống nhiều hơn và trưởng thành hơn.

Phía trước con đường không chỉ là tương lai. Đó là cơ hội để tôi trở thành một phiên bản rộng mở hơn của chính mình.

Maria Liễu (Học viện SG), FMI