Trông cậy Mẹ
Tháng hoa về, tràn trề bao tình mến...
Tháng hoa về, tràn trề bao tình mến
Đến bên Mẹ con thấy nét khiêm cung
Thấy tình yêu, thấy trái tim rung động
Sống hết mình, tâm con hướng thinh không.
Mẹ đứng đó, hiền như trăng đầu núi
Mẹ cúi mình, Mẹ nhìn xuống nhân gian
Rộng tay ban, dịu dàng như suối mát
Xoa tim con qua những tháng ngày tàn.
Có những lúc đường gian nan tăm tối
Lạc phương trời, lối nhỏ bỗng mờ xa
Cất lời ca, con ngân nga bên Mẹ
Nghe an bình nở nhẹ tựa hồn hoa.
Mẹ chẳng nói nhưng tim con cảm nếm
Ánh mắt hiền soi lối những đêm thâu
Bao yếu đuối, bao nỗi niềm thầm giấu
Mẹ chạm con, bỗng hoá những nhiệm mầu.
Mỗi bông hoa như sắc màu cuộc sống
Không hứa hẹn sẽ mãi nở đẹp tươi
Như kiếp người có sinh, lão, bệnh, tử
Từ nơi Mẹ con vững niềm cậy trông.
M. Teresa Nguyễn Thay (HV Sài Gòn), FMI