Lời từ biệt bà Agata
Những ngày cuối đời của bà, con cháu không thể sát cánh bên bà nhiều như mong muốn...
Những ngày cuối đời của bà, con cháu không thể sát cánh bên bà nhiều như mong muốn...
Nhớ lại những ngày tháng được ở gần bà, mặc dù không được sống cùng bà nhiều, nhưng những gì tôi chứng kiến trong khoảng thời gian đó đủ cho tôi cảm nhận rằng bà đã sống trọn cuộc đời mình trong tình yêu.
Những cảm xúc của ngày hôm ấy cho tôi có một sự đồng cảm sâu sắc với những người nghèo và người yếu thế.
Hy vọng rằng mỗi người, cả bạn và tôi biết chọn cho mình một “thuật ngữ”, một lối sống có khả năng đem lại niềm hạnh phúc cho chính mình và cho tha nhân.
Những tiếp xúc thường ngày của tôi với tha nhân có thực sự trao ban cho họ niềm vui, sự bình an và hy vọng không? Khi tôi đi tôi sẽ để lại điều gì cho những người tôi thương yêu?
Sống trong tháng 11, dường như tâm tình sẵn sàng cho cái chết trở nên rõ ràng hơn trong con. Khi nhớ đến...
Cuối năm phụng vụ cũng là lời mời gọi buông bỏ: buông bỏ những bận tâm vô ích, những nỗi buồn chưa kịp chữa lành, những thất vọng về bản thân hay người khác.
Ngồi bên linh cửu của Chị, tâm trí tôi ngược dòng thời gian để sống lại với những ký ức về những tháng ngày đầu của đời thánh hiến.
Men theo con đường quen thuộc từ cộng đoàn đến nhà thờ Giáo xứ, tôi được ghé thăm ngôi nhà của mẹ.